Tâm thư gửi quý phật tử tới Tu Viện tu học (01/10/2009)

0 Flares 0 Flares ×

TÂM THƯ GỬI QUÍ PHẬT TỬ ĐẾN TU VIỆN TU HỌC
(Trưởng lão Thích Thông Lạc gửi ngày 01 tháng 10 năm 2009)

Kính gửi quí phật tử!
Kính thưa quí vị!

Những người phật tử vào Tu Viện với mục đích là tu tập để làm chủ SINH, GIÀ, BỆNH, CHẾT, cho nên phải sống đúng giới hạnh: ĂN, NGỦ và ĐỘC CƯ cho trọn vẹn; còn chưa sống được như vậy, thì nên trở về trụ xứ của mình mà luyện tập sống cho đúng giới hạnh. Chừng nào sống được như vậy mới vào Tu Viện tu học tiếp tâm ly dục, ly bất thiện pháp. Người nào không sống đúng giới hạnh, thường vi phạm một trong ba giới hạnh trên đây thì xin vui lòng rời khỏi Tu Viện.

Tu Viện là nơi để cho những người quyết tâm về tu hành cầu giải thoát, chớ không phải là nơi để cho những người về an dưỡng, đi tới đi lui như đi chợ. Đừng mượn nhà của Tu Viện để ở, mượn cơm của Tu Viện để ăn; ăn rồi lại tập trung đi nói chuyện tào lao, lại còn đi dạo làng trên xóm dưới, vào quán mua bánh trái, đường sữa về ăn thêm. Trong khi mọi người ăn chỉ một ngày một bữa, còn mình thì ăn thêm lặt vặt thật là xấu hổ. Những người ăn uống phi thời như vậy là phá hoại Tu Viện.

Để đảm bảo sự an ninh yên ổn cho Tu Viện, khi mọi người đến đều phải đăng ký lý lịch, hộ khẩu tạm trú, tạm vắng; đó là để bảo vệ tự do tín ngưỡng tu hành của mọi người trong Tu Viện.

Bổn phận của người công dân là phải tuân hành luật pháp của Nhà nước. Còn riêng những người nào tránh né không đăng ký hộ khẩu tạm trú, tạm vắng thì Tu Viện cần phải mời những người này ra khỏi; đó là để bảo vệ cho những người khác tu hành. Nếu những người này không chấp nhận rời khỏi Tu Viện, thì những người có trách nhiệm đăng ký hộ khẩu tạm trú, tạm vắng nên báo cáo cho ngành an ninh Nhà nước biết, để kịp thời ngăn chặn những người phá hoại Tu Viện.

Vì bảo vệ Tu Viện để mọi người được yên ổn tu hành, nên Thầy cho phép các con phải làm việc kiểm tra chặt chẽ đối với những người đến, đi, ở trong Tu Viện mà không khai báo, hoặc đến ở năm, mười ngày rồi lại đi về; về trong năm, mười ngày rỗi lại đến. Cứ đến đi như vậy làm cho người đăng ký rất khó làm việc; những người này không chấp nhận cho họ ở trong Tu Viện. Nhất là những người đến ở đăng ký một tháng hoặc hai tháng, nhưng chỉ ở có năm, mười ngày rồi lại bỏ ra về. Đi và về như vậy chứng tỏ những người này không có thiện chí tu hành, họ không phải là những người tu hành thật sự, cần phải mời họ ra khỏi Tu Viện; vì họ là những người phá hoại Tu Viện, đến làm động những người khác tu hành khác. Họ xem Tu Viện là nơi du lịch nên muốn đến, muốn đi lúc nào cũng được. Những hạng người này cần phải cảnh giác, nhất là những người quen mặt rồi sinh ra lờn mặt. Tu Viện hiện nay không chấp nhận những hạng người này ở trong Tu Viện. Nhân tiện đây, Thầy xin mời ra một số người không giữ hạnh độc cư, thường lén lút nói chuyện, lấy cớ bệnh đau để đi ra, đi vào trị bệnh; đó là những hành động phá độc cư của Tu Viện.

Nếu vào Tu Viện thì phải bền chí tu tập ngày đêm để làm chủ bệnh, thì còn có thì giờ đâu rảnh rang mà đi nói chuyện. Bởi vậy, chỉ có những người vào Tu Viện nhưng không quyết tâm tu tập nên ăn không ngồi rồi, vô công rỗi việc mới đi từ thất này tới thất khác, kiếm người đồng bệnh nhiều chuyện. Đó là những hành động phá hoại Tu Viện. Những người này nên rời khỏi Tu Viện, đừng để Thầy nêu tên tuổi, đuổi ra khỏi Tu Viện thì xấu hổ lắm; rồi đây không còn nhìn mặt người khác được.

Người tu hành thì phải giữ gìn đức hạnh và siêng năng tu tập cho ra người tu hành, thì mới được xem là đệ tử của Tu Viện Chơn Như. Khi thấy mình chấp hành nội qui không nghiêm chỉnh, thì nên rời khỏi Tu Viện, đừng để bị đuổi mà mang tiếng muôn đời. Một em bé học sinh bị đuổi học, nhưng vì em còn bé thơ nên mọi người tha thứ, và xem đó là một em bé ăn chưa no lo chưa tới, còn các phật tử không còn là một em bé, mà là người lớn, có đủ trí tuệ hiểu biết, nhưng đến Tu Viện tu tập làm chủ sự sống chết, cớ sao lại đi nói chuyện phá hạnh độc cư, phá nội qui Tu Viện? Một em bé làm sai, thì cô giáo hay cha mẹ bắt phạt, đôi khi còn bị cô giáo đuổi. Còn phật tử phạm vào nội quy phá hạnh độc cư của Tu Viện, đi nói chuyện thì phạt thế nào?

Một người lớn như các phật tử không lẽ phạt quì hương, hay đánh năm mười roi, mà chỉ có bị phạt là đuổi ra khỏi Tu Viện. Quí phật tử có biết không?

Một người công dân tốt trong một đất nước thì phải chấp hành luật pháp nghiêm chỉnh, không hề vi phạm pháp luật của Nhà nước. Còn người công dân thường vi phạm pháp luật của Nhà nước, người công dân như vậy là người công dân có tiền án, tiền sự; không xứng đáng là người công dân trong một nước độc lập.

Ở trong Tu Viện cũng vậy, tất cả phật tử phải thi hành nội qui Tu Viện nghiêm chỉnh; ai vi phạm nội qui Tu Viện, thường đi tới đi lui nói chuyện lén lút là những người phá hoại Tu Viện, cần phải mời ra khỏi Tu Viện. Nhất là những người nào ở trong Tu Viện hai ba tháng rồi mà không đăng ký tạm trú; nếu không đăng ký thì mời ra khỏi Tu Viện.

Tu Viện là nơi để cho mọi người về đây học tập đạo đức nhân bản – nhân quả, và nhất là tu tập để làm chủ sự sống chết, vì thế nếu ai vi phạm nội qui, phá hạnh độc cư thì Tu Viện không chấp nhận. Đây là một bức thư cảnh báo cho quý phật tử biết để tránh những điều vi phạm nội qui Tu Viện.

Kính ghi,
Thầy của các con

0 Flares Facebook 0 Twitter 0 Google+ 0 0 Flares ×